Tôi với ngậm ngùi – thơ Đặng Phú Phong

Đặng Phú Phong

Tôi với ngậm ngùi

biếc nhớ mùa xuân hoa nhớ lá/ làng nhỏ đường quanh. khập-khễnh-tôi. (Hình: Triết Trần)

biếc nhớ mùa xuân hoa nhớ lá
làng nhỏ đường quanh. khập-khễnh-tôi
bầy chim mía xôn xao. xanh ký ức
đêm lặng yên. tôi với ngậm ngùi

từng vỡ hạt tan. tăm viên sỏi
sen vàng mấy đóa lặng. nhìn gương
chiếc quạ lưng còng hiu hắt dõi
tôi về se sắt một mùi hương

thưa ai đứng đợi người bên đó?
gọi tiếng thênh thang động núi đồi
rằng tôi đã trở thành hạt bụi
chờ ướt hơi sương
trở giấc đời

thềm cũ giấc mơ. một tri kỷ
bôi hồng mấy thuở nghiện liêu trai
hay chăng từng ngón giang hồ. tận
về đây nuốt trộng tiếng Khánh Ly
ngửa mặt cười chơi đôi vài bận
thương hoài đất nước mãi phân ly.

Đặng Phú Phong

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ.

Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.


 

MỚI CẬP NHẬT