Lê Hoàng Tuấn Kiệt
Từ độ ba đi không về nữa

Từ độ ba đi không về nữa
Nhành mai cố quận chẳng nở bông
Vườn xưa có ong bay bướm lượn
Giờ gió nhẹ qua cũng quặn lòng.
Gió ơi, này gió, cho ta nhắn
Hỏi đám mây trời bóng người xa
Cánh hạc về đâu ngoài muôn dặm
Có luyến thương reo hỏi tin nhà?
Từ độ ba đi không về nữa
Hàng rào trang trắng đứng chơ vơ
Bàn tay cắt tỉa giờ đâu nhỉ
Có nhớ người đi lạc bến bờ?
Người đi vào cõi trăm năm ấy
Đến cỏ cây kia cũng biết buồn
Đến bông trang trắng như thùy lệ
Chẳng lẽ con quên cội quên nguồn?
Từ độ ba đi không về nữa
Mẹ có sụt sùi những đêm giông
Chị có bàng hoàng nghe tiếng vọng
Giữa cõi mênh mông dậy sóng lòng.
Cảnh nhà hiu hắt từ buổi đó
Ngọn đèn u hiển thắp suốt đêm
Nếu chợt ba về trong giấc mộng
Cũng đành tâm, máu chảy ruột mềm.
Từ độ ba đi không về nữa
Hầm rượu năm xưa cũng lạnh lòng
Bao cuộc phong trần, ly rượu tận
Con về hâm lại, tấm lòng trong.
Con giờ chẳng uống say điên đảo
Không chạy lao theo những trò đời
Con không hút thuốc như ba vậy
Nhưng khói bay vèo lệ vẫn rơi.
Từ độ ba đi không về nữa
Nhạc Trịnh ngân nga đến cuối trời
Cho người nằm xuống, sầu không nhỉ
Thơ Đinh Hùng, ba đọc thảnh thơi.
Con giờ biết nói sao cho hết
Thôi viết đôi dòng gửi đến ba
Con vẫn là đứa con bé dại
Vẫn muốn ôm chầm nũng nịu ba.
Lê Hoàng Tuấn Kiệt
LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ.
Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.

