Thành phố buồn – thơ Anh Nguyễn

Anh Nguyễn

Thành phố buồn

Thành phố buồn, thành phố phủ khăn tang?! (Hình: Thận Nhiên)

Nỗi bi thương không bút nào tả xiết!
Cảnh đoạn trường ôi đau xé tâm cang?!
Tiếng khóc than vang vọng khắp dãy nhà,
Từ đầu ngõ lan dần đến cuối ngõ.

Từng xe tang từng bình tro hủ cốt,
Đem tận nhà như phân phát lương khô.
Mắt ráo hoảnh ngỡ ngàng đưa tay nhận,
Ôi cha ôi! Ôi mẹ đó hay sao?

Cảnh nhà mình sao hết nỗi bàng hoàng,
Bầy em dại một mình con gánh vác…
Đứa khóc đứa cười nhìn nhau ngơ ngác,
Thật lạ lùng với hủ cốt trên tay.

Cái gì thế “Bố à” sao lạ vậy?
Mẹ đâu rồi sao đi vắng mấy hôm?
Em ngây thơ đang níu áo hỏi dồn,
Vì nhớ mẹ em bỗng oà lên khóc.

Nhà bên cũng có tiếng người gõ cửa,
Ôi cha về! Tiếng reo… ngừng đột ngột.
Thay bằng lời… khóc kể của người thân,
Thế là hết!… Cha về bằng tro bụi!!!

Thành phố buồn, thành phố phủ khăn tang?!
Như thành phố từng mang tên người chết?!

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.


 

MỚI CẬP NHẬT