Huỳnh Liễu Ngạn
Ngày xưa tình thơ

em nói tháng chín trời mưa
nhớ đợi ở bến đò dừa
em đưa cho anh nồi cá
nục kho với lại nước dừa
anh mang theo mà ăn học
nhớ ăn dè sẻn từng ngày
tháng sau trời mưa trời gió
anh về thì cho em hay
mùa này biển to sóng lớn
ghe thuyền đậu bến đã lâu
mẹ ngồi ở ngoài liếp cửa
nhai trầu bập bẹ miếng cau
đường làng bùn trơn lầy lội
áo em giặt rồi chưa khô
anh về nhớ nhen bếp lửa
cho em hong tóc đợi chờ
có hôm trời mưa lộp độp
bên này cửa sổ nhìn sang
biết anh đã lên thành phố
lúc trời chưa kịp tầm tan
thuở ấy em vừa lớn thôi
mà anh đã vội ngỏ lời
chao ơi thiệt là mắc cỡ
anh gan hết nói cở trời
chừng mười hôm hay một tháng
không dám đi ngang nhà anh
phập phồng tim như muốn nhảy
ra ngoài lồng ngực lớn nhanh
rồi thi cứ ngồi mơ mộng
chẳng biết có thiệt tình không
hay là giả vờ giả viếc
chọc ghẹo phỉnh phờ mông lung
thế mà chừng như không gặp
ba hôm bốn bữa phập phồng
trong lòng nóng như củi lửa
cứ ngóng cứ chờ cứ mong
mà chẳng biết mong làm gì
thật là con nít quá đi
sao để em dài cả cổ
thiệt tức ông trời có khi
thời gian trôi đi nhanh quá
mới đó mà đã mịt mờ
anh qua xứ người xa lạ
ghét anh từ đó đến giờ
mỗi khi thấy lòng trống trải
nỗi buồn cứ thế mông mênh
em kho một nồi cá nục
luộc bún ngồi ăn một mình
cũng muốn gọi anh về nữa
nhưng mà cách trở đò đưa
thôi để em ăn mấy bữa
để em trả thù tình xưa
ghét luôn trời mưa trời gió
cho anh nhịn thèm mới bưa.
1.9.2021
LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683

