Mộng Xuân hành – thơ Nguyễn Đình Liên

Nguyễn Đình Liên

Mộng Xuân hành

Cả một thời xưa hào khí cũ,/ cũng vùi trong đáy huyệt đào sâu. (Tranh: Đinh Trường Chinh)

1
Xuân về trông bóng chim qua núi
Ngơ ngẩn hồn quê gửi cuối trời
Biền biệt một đời trai gió bụi
Nỗi lòng năm tháng có đầy vơi?

2
Thấm thoắt nào hay đầu đã bạc
Trăng tròn lại khuyết cũng bao ngày
Nhớ lại từ khi đời thất lạc
Bên bờ Xuân cũ hỏi còn ai?

Xuân đến Xuân đi, Xuân trở lại
Tìm đâu khanh tướng mộng vương hầu.
Cả một thời xưa hào khí cũ,
cũng vùi trong đáy huyệt đào sâu

Xuân hành gối mộng
bay về cố quận,
cánh én ngày xưa đã lạc loài
nhưng ta vẫn đi tìm quanh quẩn
chút tuổi xuân nào sót lại đây?

Chỉ thấy con đường sao cô quạnh
Nền xưa hoang lạnh bóng chiều trôi
Mái hiên nhà cũ đầy bóng tối
Mẹ già hồn trôi dạt non xanh

Nên nhậu say rồi thường hay nhớ
Cứ tưởng trong tim có lửa hồng
Đâu biết trăng tàn, đêm vỡ mộng
phơi mình trên bãi lạnh ven sông

3
Hồn quê lưu lạc từ muôn thuở
Ai biết cho ta một nỗi lòng
Nhìn Xuân trở lại mùa mai nở
Là lúc trong ta nát cả lòng

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

MỚI CẬP NHẬT