Phơi áo mùa xuân – thơ Huỳnh Liễu Ngạn

Huỳnh Liễu Ngạn

Phơi áo mùa xuân

hồn anh trôi hết canh thâu/ môi em ướt mọng tinh cầu lửng lơ. (Tranh: Đinh Trường Chinh)

chờ em xõa tóc mùa xuân
lòng tay có hẹn phong vân đôi lời
nõn nường mai thắm bờ môi
cho ngực nở cho hoa tươi khoe cùng

cho kim lan thở muôn trùng
để anh về rải mặn nồng lên cây
đời buồn theo bóng chim bay
đã xa vô tận chân mây cuối ngàn

màu trăng xưa ấy rất vàng
mà nay thì đã rụng ngang cuộc tình
dù cho gió có lặng thinh
thì hơi thở cũng bình minh nắng đầy

hỏi chi bóng tối sa lầy
cho dài tay vẫy ngàn mây xa gần
qua đồi lau sậy bâng khuâng
mắt em có đọng hương ngân lên trời

ngày xuân đem áo ra phơi
nắng miên man nắng sầu lơi lả sầu
hồn anh trôi hết canh thâu
môi em ướt mọng tinh cầu lửng lơ

nghe lòng rộn tiếng ầu ơ
kịp vầng trăng rụng hong tơ lên mình
anh về dấu vết răng xinh
của em và của băng trinh muôn đời

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

MỚI CẬP NHẬT