Hồ Đăng Thanh Ngọc
Những con đom đóm

Gõ vào tấm cửa kính tủ sách ẩm mục
Bằng những đốm sáng hấp hối
Những con đom đóm cầu xin được về quê cũ
Thời gian của ngược chiều xưa
Khi cậu bé mang giấc mơ trạng nguyên nhốt ánh sáng vào vỏ trứng
Để lần giở trang sách
Lần giở những chuẩn mực làm người
Minh triết ngay từ hơi thở
Những con đom đóm cầu xin được trở về nơi chốn của chúng
Lập lòe theo dấu ma trơi
Rờn rợn trên tóc bay bờ sông
Hay trong những nghĩa trang cỏ lau mênh mông
Trải mình vào đêm
Bằng một thứ mực huyễn hoặc
Viết nên khúc du ca gió đen
Những con đom đóm muốn về đậu trên những chiếc lá tre
Lập lòe lay tiếng chó sủa trăng
Phập phù chớp trắng
Như những ánh chớp phận người
Cố mang hình hài đi qua cõi sống
Bằng một đôi chân tắt đỏ
Và cái bụng rơm rớm trắng
Khi những con đường nhựa mở thẳng vào tim
Xé làng ra làm đôi
Cũ và mới
Những con đom đóm không còn chỗ ngủ
Chúng muốn tìm về ngụ cư trong từ điển
Vĩnh viễn
Có lẽ chúng cũng sẽ vĩnh viễn ở đó
Với những câu chuyện cũ kỹ của làng
Ươm mùi phù sa cơn lũ đi qua
Trầm tích những sợi tóc bạc
Của người vừa đi mãi hôm qua
Theo lối cày của bước chân trâu
Khuất dần vào quên lãng
LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683

