Một bài thơ cũ: Nhà thơ Thúc Tề

Thúc Tề sinh ngày 17 Tháng Mười, 1916, tại Huế, tên khai sinh là Nguyễn Phúc Nhuận. Sinh ra trong một gia đình nho giáo giàu lòng yêu nước, cha ông bị bắt vì tham gia phong trào Duy Tân. Ông ngoại là quan đại thần Tôn Thất Thuyết – người đứng đầu phong trào Cần Vương chống Pháp. Ông còn có bút danh Lãng Tử.

Thời niên thiếu, Thúc Tề vào học trường Quốc học, ngay từ khi còn nhỏ ông đã bộc lộ tính cách say mê văn chương, yêu báo chí. Ngay trong bài báo đầu tiên, ông đã thể hiện tài năng của mình. Tuy nhiên cũng chính vì bài báo đó mà ông bị đuổi học.

Nhà thơ Thúc Tề. (Hình: thivien.net)

Sau này ông kết thân với nhiều người bạn như Trọng Miên, Trọng Quy, Hồ Việt Tự, và đặc biệt là Hàn Mặc Tử. Nhóm bạn thân bắt đầu bước chân vào sự nghiệp văn chương báo chí. Nhà văn Trần Thanh Địch, bạn của Thúc Tề thời đó nhận xét: “Thúc Tề là cây bút có giọng điệu hài hước rất sắc sảo. Giới chính quyền, văn nghệ, sâu mọt hại dân đều rất ngán các bài ký tên Thúc Tề.”

Ông từng làm chủ bút hai tuần báo Đông Dương và Mai. Sau khi tuần báo Mai bị thực dân Pháp đóng cửa, ông trở lại Huế thuê một con đò ở Đập Đá bên sông Hương làm chỗ tá túc. Ở đây, ông tiếp tục viết bài đăng báo, làm thơ cho đến năm 1945. Cũng chính trong giai đoạn này (năm 1941), Thúc Tề đã cho xuất bản tập phóng sự nổi tiếng có nhan đề “Nợ Văn.” Đầu năm 1946, ông cùng Hoàng Thượng Khanh thành lập Ty Thông Tin Tuyên Truyền tỉnh Thừa Thiên. Tháng 12 năm ấy, Thúc Tề bị quân Pháp bắt cóc, giết chết và vứt xác ở ga Truồi (thuộc huyện Phú Lộc) khi ông chỉ mới tròn 30 tuổi và chưa lập gia đình. (Nguồn: thivien.net)

Tác phẩm:

Thơ: Thúc Tề làm thơ ít, theo sách Việt Nam Thi Nhân Tiền Chiến, thì thơ ông chỉ có ba bài: “Xuân Lên Đường” (đăng trên Hà Nội báo khi ông 20 tuổi), “Em Buồn” và “Trăng Mơ.”

Tập văn xuôi:
– Nợ Văn
– Phù Dung Và Nhan Sắc


Lòng em nghe rạo rực/ Tưởng lại buổi xuân… đêm. (Tranh: Lê Phổ)

Em buồn

Tơ liễu buông ngang rèm
Sương xuân rơi êm đềm
Lòng em nghe rạo rực
Tưởng lại buổi xuân… đêm.

Vắt mình trên lan can
Lòng em buồn mênh mang
Tình xuân em man mác
Hồn xuân em mơ màng.

Xuân xưa em cười luôn
Xuân nay em thật buồn
Vì người xưa vắng mặt
Để lại mảnh tình suông.

Đêm xuân pháo nổ ran
Hương nồng bay lang thang
Em buồn trông mòn mỏi
Cánh nhạn bến Hương Giang.

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


MỚI CẬP NHẬT