Nến – thơ Hồ Đăng Thanh Ngọc

Hồ Đăng Thanh Ngọc

Nến

Gió ơi đừng làm tắt nến/ Bởi tĩnh vật đen là giới hạn cuối cùng. (Hình minh họa: Adek Berry/AFP via Getty Images)

Ngọn nến thắp trong đêm
Cháy lên bức tranh tĩnh vật
Sự lay động của đốm sáng

Người họa sĩ bắt đầu vẽ
Có thể thêm một chiếc sừng trâu của vành trăng khuyết
Có thể thêm lời hát thì thầm của rêu
Có thể thêm đêm nguyện thề của cỏ
Có thể là những ánh mắt sang ngang
Có thể…

Nhưng dầu sao đi nữa
Gió ơi đừng làm tắt nến
Bởi tĩnh vật đen là giới hạn cuối cùng.

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

MỚI CẬP NHẬT