Một trời thu xưa – thơ Ngọc Thảo

Ngọc Thảo

Một trời thu xưa

Đưa tay đón ánh mặt trời/ Cho em chút ấm sáng ngời ngày lên. (Hình: Nguyễn Bá Trạc)

Đưa tay đón ánh mặt trời
Cho em chút ấm sáng ngời ngày lên
Vầng dương lướt vội qua thềm
Bình minh lấp lánh ru êm mơ màng

Mây giăng lờ lững đôi hàng
Mấy vầng ngũ sắc mờ lan khung trời
Ai đem tình cũ ra phơi
Nắng xưa vẫn lấp đầy vơi lối về.

Hồn trôi lạc dấu mỏi mê
Một vùng kỷ niệm lê thê mộng dài
Xa xôi đã mấy mùa phai
Bóng mình cứ ngỡ bóng ai bên đời.

Vàng rơi lá rụng tơi bời
Em về cúi lượm một trời thu xưa
Thương nhau biết mấy cho vừa
Chiều qua vườn cũ nghe mưa chạnh lòng.

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

MỚI CẬP NHẬT