Cơn giông – thơ Trần Ngọc Diệp

Trần Ngọc Diệp

Cơn giông

Ngoài kia/ Biển trở mình tung bọt sóng… (Hình: Nguyễn Bá Trạc)

Đôi mắt mọng nước
Nặng trĩu bầu trời
Đất oằn mình
Nồng hơi men
Căn phòng cũ
Ô cửa quen
Lăn dài giọt mưa hay nước mắt

Những cánh hồng héo úa
Mắt héo úa
Nụ cười héo úa
In bóng lặng câm
Chớp vạch những đường vô tâm
Đánh thức

Sao không mở tung cửa
Ngoài kia cỏ mượt
Ngoài kia long lanh
Mưa tắm con đường xanh như ngọc

Ngoài kia cúc trắng dịu dàng
Và lời kinh sám hối
Đưa ta qua con sông khổ ải
Ngoài kia cơn dông vừa đi qua
Đất bình yên trở lại
Và mặt trời hồng
Nhuộm tiếng cười lanh lảnh

Ngoài kia
Biển trở mình tung bọt sóng…

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

MỚI CẬP NHẬT