Bên cầu mùa Đông – thơ Nông Thị

Nông Thị

Bên cầu mùa Đông

Hồn nổi trôi… bóng như hình trôi nổi/ Nước lạnh lùng… trôi mãi… lạnh lùng trôi… (Hình: Nguyễn Bá Trạc)

Ngày đã tắt không gian mù mịt lối
Dưới trăng nhòa một bóng mùa lạnh căm
Kề bên suối dựa lưng đời réo rắc
Tự hỏi thầm… Nước hỡi! về nơi nao?

Nước đi đâu… có dừng lại phút giây?
Hay như gió cuốn hồn lên chân mây
Tôi nào khác?… vẫn lộn nhào ghềnh thác…
Nước nói vạn lời, ướt đẫm đời vay…

…ướt cả con sông trót chẳng mặn nồng
Nên nối từng dòng tìm biển mênh mông
Hóa thành mưa… đất nối trời cạn kiệt
Nối ban sơ, nghiệt ngã nối bão bùng…

Ngày bạc thếch… sương đời đã bạc thếch
Đêm buồn tênh… gió lạnh trỗi buồn tênh
Hồn nổi trôi… bóng như hình trôi nổi
Nước lạnh lùng… trôi mãi… lạnh lùng trôi…

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

MỚI CẬP NHẬT