Chào muôn phương – thơ Đặng Phú Phong

Đặng Phú Phong

Chào muôn phương

Xin chào tôi của một thời trai trẻ/ Sống lêu bêu trong thế sự thăng trầm. (Tranh: Đinh Trường Chinh)

Chào mùa Xuân bên ghềnh thác đổ
Lốc gió tròn. cửa sổ đầu non
Xanh có biếc cũng vàng phai một bận
Ta có buồn cũng như nước bạc tuông

Chào cây xanh có vòm lá đỏ
Trái chín hồng trong khoảnh khắc mùa xuân
Ta bổ quả đôi bên đều đặn
Để thấy đời không cuộc đua tranh

Chào mưa gió đang ào ào ngang dọc
Bạt giang sơn đổ cả một cơ đồ
Vội vàng chi trong cơn thịnh nộ
Chần chậm thôi mọi việc đề huề

Chào người yêu hôm nay em có mệt?
Có nồng nàn hơi thở với bình minh?
Dù thế nào cũng đừng bạc thếch
Kẻo đau lòng cho kẻ thương em

Chào mùa thu đọng sương lá cỏ
Thương một lần quán trọ mồ côi
Tiếng côn trùng khiến mùa vàng chết lặng
Dậy đi thôi hoa đã nở bên đồi

Chào ai đó cuộc đời tươi quá
Má thật hồng mắt thấy mười phương
Còn một phương vẫn  chưa nhìn rõ
Hãy quay nhìn kẻo phải vô phương

Xin chào tôi của một thời trai trẻ
Sống lêu bêu trong thế sự thăng trầm
Bước đi hụt nên luôn hụt bước
Thôi giờ bước một bước vô chung.

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

MỚI CẬP NHẬT