Biển Nhật Lệ – thơ Ngọc Diệp Trần

Ngọc Diệp Trần

Biển Nhật Lệ 

Thành phố nghiêng về phía biển/ Thở một hơi thở khác. (Hình: Ngọc Diệp)

Những sợi dây đàn
Căng trong thùng xe
Trăng từ viền môi biển
Rơi xuống bàn chân bết cát
Anh không nói lời nào

Có thể lời đang bị nhốt trong chiếc hộp gỗ
Căng dây
Anh không thể chơi đàn lúc này
Không có bài ca nào để chúng ta cùng hát
Ôi những vì sao lạc
Đi mãi quên mất đường về
Biển đã khép mắt khuya
Vẫn ràn rụa sóng.

Em vừa đi qua phố Tam Tòa
Em vừa ghé chợ đêm
Những đám bạn ngồi bên những chai bia xanh
Không nghe tiếng cười của anh
Không còn gì của anh
Cả mùi hương bánh tráng nướng khô giòn
Cũng mang một vị khác
Thành phố nghiêng về phía biển
Thở một hơi thở khác.

Nếu em thu mình lại
Trên hõm ngực hôm ấy
Để đôi môi chạm tới
Một lời thì thầm
Thì những cơn đau dằng dặc triệu kiếp
Có theo nhau nhau chìm xuống
Dưới bờ nước ngập ánh trăng

Không một lời
Được thốt qua vòm họng
Và bờ hông
Rất lạnh
Không có ánh mắt nào
Đủ sưởi ấm
Ngoài hơi thở anh
Những sợi dây đàn
Chưa kịp cho biển một hợp âm
Dù đó là lần cuối cùng…

Chúng ta sẽ không thể đến bờ kia
Chỉ là tưởng tượng
Tình yêu không có thực
Em đưa tay hái những chùm sao
Siết chặt.

 


TS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

MỚI CẬP NHẬT