Những nấm mộ vô danh – thơ Tr Dũng Kqđ

Tr Dũng Kqđ

Những nấm mộ vô danh

Tôi ngậm ngùi khi thắp hương cho những nấm mộ vô danh. (Hình: Thận Nhiên)

Tôi ngậm ngùi khi thắp hương cho những nấm mộ vô danh
Vì hình dung những số phận khốn cùng đang nằm dưới đấy
Tôi nhắm mắt và thường mường tượng thấy
Những linh hồn buồn bã lạc quê hương
Những oan khiên trúng tên bay, đạn lạc ở chiến trường
Hay tuyệt vọng vì bị đời bức chết
Họ đột ngột lìa trần khi đang yêu cuộc đời tha thiết
Bị nghĩa tử thờ ơ sao nghĩa tận cho đành
Tôi thường khấn thầm trước những nấm mộ vô danh
Cầu cô bác, anh em sớm được trở về nhà hay tái sinh kiếp khác
Sống hạnh phúc, vui vầy giữa mẹ cha, làng mạc…
Ăn ở cho lành, cẩn thận, bình an…
Khói hương ở những nấm mộ vô danh thường vương vất, lâu tàn (?)
Chắc có lẽ họ rất buồn vì hiu quạnh
Tôi chẳng cầu xin gì trước những nấm mồ hoang lạnh
Bởi cô bác chẳng có gì kể cả một cái tên!

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

MỚI CẬP NHẬT