Ảo ảnh – thơ Nguyễn Ngọc Hạnh

Nguyễn Ngọc Hạnh

Ảo ảnh

Thà cứ vo tròn bể dâu định mệnh/ Còn hơn ngồi tách vỏ chuyện phù sinh. (Tranh: Đinh Trường Chinh)

Có những lúc không còn ai nhớ nữa
Đêm cứ trôi ngày cứ lịm dần
Mấy ai nhớ chân trời hay góc bể
Sông đầu nguồn hay biển tận trùng khơi

Chỉ biết mình lạc bước chơi vơi
Như ánh chớp giữa màu trời giông tố
Làm sao quên một thời gió bão
Bao rủi may vùi lấp phận người

Phút giao mùa lại nhớ xa xôi
Quên hết những ngày biển động
Quên cả lời yêu thì thầm tiếng sóng
Ngồi nhớ bâng quơ càng thấy thương mình…

Cả một đời chân vấp hư vinh
Biết nhớ gì đây vận kiếp vô hình
Thà cứ vo tròn bể dâu định mệnh
Còn hơn ngồi tách vỏ chuyện phù sinh

Biết nhớ gì hay cứ vùi quên
Bao nuối tiếc phút giao mùa lắng đọng
Chỉ còn lại bên kia bờ ảo vọng
Chút gió heo may đang đến ngại ngần

Đêm cứ trôi
ngày cứ lịm dần
Thương nhớ mơ hồ bóng tôi ảo ảnh.

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

MỚI CẬP NHẬT