Quyến thuộc – thơ Bách Mị

Bách Mị

Quyến thuộc 

Tôi nhận ra mình muôn kiếp/ Im lặng hơn chiều mưa rơi. (Tranh: Đinh Trường Chinh)

Kiếp sau gặp người cơm tím
Nhớ mùa lúa chín trên nương
Ai từng cúi đầu thơm nắng
Đôi tay dắt díu phận người

Kiếp sau gặp người ngược bản
Mắt rừng rọi buốt trăm năm
Đôi chân tốt tươi đá nhẵn
Mái tóc xanh ngày xa xăm

Kiếp sau gặp người, ánh sáng
Tôi đứng khuất sau vách đời
Tôi nhận ra mình muôn kiếp
Im lặng hơn chiều mưa rơi

Kiếp sau gặp người thành phố
Lang thang sông dài mây ngàn
Nụ cười từng là quyến thuộc
Nước mắt nhận nhìn nhân gian.

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

MỚI CẬP NHẬT