Nghịch chiều gió thổi – Thơ Sỹ Liêm

Sỹ Liêm

Nghịch chiều gió thổi 

Kể như hết! Chẳng có gì luyến tiếc/ Mặc cho đời cay nghiệt đến nghìn sau! (Tranh: Đinh Trường Chinh)

Quên hạ lửa hôn nhân thành khét lẹt
Dưới đáy tình đen cứng một dề yêu
Em và ta hai hướng gió nghịch chiều
Vô tình thổi bùng lên lò giông bão

Những hạt cơm còn nguyên hình viên gạo
Lòng đói meo lời nói kém ngọt ngào
Chẳng tìm hiểu nên đũa thét chén gào
Và hạnh phúc tan tành mâm đổ vỡ

Chuyện gối chăn chuyển sang thành của nợ
Nụ hôn môi giả dối lạnh đôi bờ
Vòng tay ôm hờ hững ngón ơ thờ
Bao thèm khát chôn sâu vào hố lệ

Đừng xa cách dĩ nhiên là không thể
Cây lìa rừng, rừng bỏ núi mây trời
Em và ta thuyền bỏ bến mù khơi
Trăng vừa khuất, bình minh chào vĩnh biệt!

Kể như hết! Chẳng có gì luyến tiếc
Mặc cho đời cay nghiệt đến nghìn sau!

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

MỚI CẬP NHẬT