Thơ Đa Mi

Thơ Đa Mi

mỗi dấu chân, tha hóa một dấu người. (Hình: Đa Mi)

-Cô ơi cho hỏi
nhánh phượng già gãy gập mùa xưa
nhớ ở chỗ này
ai đã đem đi mất?
-Thưa ông đã chết mấy mùa hè!
-Nhân tiện
đốm nắng đó?
-Mời ông đến giấc khuya
có thể lắm, đêm cho vài giọt nắng
-Hai cái bóng bữa xưa còn trên cát
sóng trào qua mấy bận
vẫn in hình
cô cho hỏi…

-Đến cả thân xác rồi cũng rữa
bóng nào còn, xa xăm quá, thưa ông.

-Câu hỏi cuối
tôi, rồi tôi, còn đó
sao tìm tôi khuất dạng cả trăm mùa?

-Ồ, thưa ông
xin hỏi vào hun hút
mỗi dấu chân, tha hóa một dấu người

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

MỚI CẬP NHẬT