BẠN ĐỌC VIẾT

Nhớ mẹ

LTS: Nhật báo Người Việt mở mục “Độc Giả Viết” nhằm mời gọi quý độc giả “cùng làm báo” với Người Việt, chia sẻ những rung cảm, ý tưởng, quan niệm, hồi ức, kiến thức, kinh nghiệm… về đời sống và xã hội. Để tham gia, quý độc giả vui lòng gởi email: docgiaviet@nguoi-viet.com.

Thi Lê

Bà buôn bán ở chợ nên bà hay đòi đi chợ. (Hình minh họa: Nguyễn Bá Trạc)

Cuối đời, mẹ tội bị bệnh Azeihmer. Những chuyện rất cũ thì bà nhớ rất kỹ, nhưng những chuyện mới xảy ra thì bà lại không nhớ gì cả. Nhiều bữa tôi về thăm, bà cũng không nhận ra.

Lúc trẻ, bà buôn bán ở chợ nên bà hay đòi đi chợ. Bà nhét trong túi áo hàng chục tờ lịch làm tiền để mua đồ (ngày trước lịch block khổ rất nhỏ). Tôi nhờ mấy người bán ở chợ (đều là người quen) cứ bán tượng trưng cho bà vui.

Cuối tháng, tôi về sẽ trả tiền sau. Bà chỉ mua mớ rau, ít vị tinh, chai dầu gió… Mua xong, bà lấy tờ lịch nhỏ ra trả rồi ngồi chờ người bán… thối tiền lại. Chờ hoài không thấy trả tiền thối bà lại la: “Bữa ni mi bán chi mắc kinh rứa. Đừng tưởng tau già không biết chi mà bán mắc nghe!”

Tôi có viết một chuyện cực ngắn (dưới 100 chữ) để tặng bà đăng trên tờ Kiến Thức Ngày Nay:

Mẹ già bị bệnh Azeihmer, lúc nhớ lúc quên. Gặp người này lại tưởng người kia. Thứ Bảy, chị gửi lớp dạy cho đồng nghiệp tất tưởi chạy về thăm mẹ. Khi vào sân thấy mẹ vịn cửa nhìn mình cười. Chị vui mừng vì nghĩ hôm nay mẹ tỉnh còn nhận ra con gái. Bỗng mẹ đến cầm tay chị và sụt sùi:

-Chị về chơi, con gái tui ở Đà Nẵng có nhắn gửi chi cho tui không?

Chị ôm mẹ khóc òa. Nhìn cảnh hai mẹ con. Cha quay mặt lau nước mắt!

Khi bà tỉnh, tôi đọc cho bà nghe câu chuyện và tặng bà 200,000 đồng tiền nhuận bút.

Bà bảo: “Chuyện về mẹ mà răng nhiều tiền ri con. Bữa sau chuyện chi về mẹ cũng cứ viết để kiếm tiền.”

Nói xong, bà đưa lại tôi 100,000 đồng và nói: “Bỏ cái ni đi uống cà phê cho tỉnh rồi viết nữa.”

Mẹ tôi về Trời ngày 17 Tháng Ba, Giáp Thân, thọ 83 tuổi. Bà ra đi rất nhẹ nhàng. Buổi sáng bà còn tỉnh táo đi dạo khắp vườn. Anh tôi còn cho bà uống sâm.

Ăn tối xong, bà nằm trên giường, thò chân xuống đất. Anh tôi bỏ lại lên giường, bà lại thả xuống rồi bảo: “Để yên, mẹ ưng rứa.”

Nửa giờ sau thì bà chìm vào giấc ngủ thiên thu. Tôi từ Đà Nẵng chạy về đến quê đã 10 giờ đêm, chân tay bà đã lạnh ngắt.

Một tuần sau, tôi về làm tuần bảy ngày cho bà. Buổi trưa, nằm trên chiếc võng treo ở nhà ngang trong không khí vắng lặng. Vắng đến nghe cả chiếc lá mít rơi nhẹ trên sân gạch. Tôi mơ màng thấy bà về, đi khắp vườn. Nhìn tôi và không nói gì cả.Thức giấc, tôi đã viết mấy câu tặng bà:

“Con về đứng giữa mênh mông Mẹ
Ngõ trước vườn sau chẳng thấy Người
Chỉ có tiếng ve sầu trong nắng
Ngoài sân chiếc lá rụng thinh không
Mẹ ơi, Mẹ ơi!”

Thế mà gần 20 năm tôi mồ côi mẹ! Ước gì được một ngày còn mẹ!

Disqus Comments Loading...
Share

Recent Posts

  • APEC 2017

Driver stops for gas during high-speed chase from West Valley to Pasadena

PASADENA, Calif. (KABC) -- A wild police chase stretched from the West Valley to Pasadena on…

4 weeks ago
  • 0_New_Article

Bị cảnh sát rượt, tài xế say rượu lái hơn 130 mph và dừng lại đổ xăng

PASADENA, California (NV) – Một tài xế, nghi say rượu hay ma túy, bị cảnh sát…

4 weeks ago
  • 0_New_Article

Xả súng tại lễ hội ẩm thực Seattle: 3 người chết, 4 bị thương, 1 nghi can bị bắt

SEATTLE, Washington (NV) – Ba người thiệt mạng và bốn người khác bị thương trong một…

4 weeks ago
  • Hoa Kỳ

California thiếu chuyên gia nhi khoa trong khi trẻ em bị bệnh nhiều hơn

SACRAMENTO, California (NV) – Y tế cho trẻ em ở California đang đến điểm bùng phát…

4 weeks ago
  • 0_New_Article

Sync post with bunny image

1 month ago
  • Little Saigon

Truy tố thanh niên ‘chơi thuốc,’ lái xe hơn 100 dặm/giờ, tông chết người ở Huntington Beach

ORANGE COUNTY, California (NV) – Một thanh niên 24 tuổi ở Oceanside bị truy tố…

1 month ago

This website uses cookies.