Thơ Nguyễn Minh Phúc


Có một mùa hoa cúc

Có một mùa thu về qua ngõ
Vàng thơm hương cúc trước hiên nhà
Lãng đãng mây bồng bềnh trong gió
Ngập hồn vương chạm khói sương xa

Tôi gửi mùa thu vào hoa cúc
Mênh mang màu nắng ngã rơi chiều
Có con bướm trắng nằm thổn thức
Nghe tình khẽ vọng khúc cô liêu

Gói cả làn sương thơm mùi gió
Bâng khuâng sông nước ngỡ mây trời
Hình như có hồn tôi trong đó
Khẽ khàng con sóng vỗ chơi vơi

Em có về không mùa thu cũ
Ðể tôi mơ một khoảng trời đầy
Có mùa hoa cúc rơi đầy ngõ
Nhặt lá hiên trời nghe nắng phai…

Trăm năm chỉ chớp mưa nguồn
Sá chi một bóng bên trời
Mà con sóng vỗ mấy lời trầm luân
Quờ tay hứng kiếp phong trần
Ðể nghe dâu bể xoay vần nỗi đau

Tro tàn bay tới nghìn sau
Nghìn sương khói thả bạc màu hư vô
Gửi cho khói sóng sông hồ
Lời ru từ buổi giang hồ tay trơn

Gửi tình mấy nhánh cô đơn
Rã rời tay hái chập chờn giấc mơ
Thoắt sông thoắt biển tình cờ
Phận người như gió vật vờ thoảng qua

Còn ai trong cõi ta bà
Chỉ nghe tiếng vọng mưa xa ngậm buồn
Ðường trần gối mỏi tay buông
Trăm năm chỉ chớp mưa nguồn, đành thôi…



Mộ khúc

Ðưa tay sờ vết nhăn
Bỗng nghe đời đã tận
Buồn rã rời chiếu chăn
Chợt hay mình lỡ vận

Thắp một bờ nến cháy
Trên nhánh sầu trăm năm
Nghe cõi ngày hấp hối
Ðã lăn qua chỗ nằm

Tiếng mưa sầu thiên thu
Buổi về chong mắt ngó
Thấy đôi hàng kinh thư
Chạm hiên trời hạnh ngộ

Chập chùng mưa dựng mộ
Trong cõi sầu mênh mông
Hình như đời tuyệt lộ
Trôi theo dấu muôn trùng

Tôi ngồi chiều cuối gió
Nghe cõi ngày nắng phai
Thấy bóng mình vụn vỡ
Chìm hun hút sông dài….

(Nguồn: sangtao@org)

MỚI CẬP NHẬT