Bàn tay nhỏ – thơ Nguyên Thu

Nguyên Thu

Bàn tay nhỏ

Bàn tay nhỏ, nắm tay ba, “bình yên cả đời” (Hình: Đa Mi)

Ai đã từng ngủ trên bàn học khi thức giấc lại ngủ trên giường
Ai đã từng ngủ ở sofa khi thức lại có thêm chăn ấm
Dù có khóc ngàn lần, chưa lần nào từ chối lau khô nước mắt
dù tốt hay xấu, thành công hay thất bại cũng chẳng bao giờ quay lưng
Người đàn ông tuyệt vời dìu con qua bão giông
Khi tóc con xanh ba bạc trắng mây trời
Con bình yên trong nụ cười khôn lớn
Bàn tay nhỏ, nắm tay ba
Qua bao mùa mưa nắng
Lúc mẹ đi, con mới thấm sự đời
Rất lâu rồi con không viết về ba
Bởi trong lòng ba vô cùng mạnh mẽ
Vững vàng nên chẳng cần chia sẻ
Con vô tình… Con! Đã thờ ơ…
Tuổi thơ qua như mơ…
Tay ba run rẩy, trở trời lại đau
… “Mầm non ngày nào”… giờ nở hoa tỏa hương thơm ngan ngát
Hững hờ! Lãng quên công tưới nước bón vun từng ngày
Bởi dòng đời cuốn theo chiều gió thổi nhanh
Hôm nay! ngơ ngẩn nhìn trên con phố nhỏ
Bóng ai nắm tay con trẻ, bước dìu, chợt lắng lòng cay cay khóe mắt.
Trong cơn mưa mỏng chợt ướt nhem vạt áo dài
Bỗng thèm! Bàn tay nhỏ xíu, mềm mại như xưa
Ba nắm lại cho vừa, dắt con qua những lọc lừa nhân thế
Mắt ướt…
Ước!
Bàn tay nhỏ, nắm tay ba, ”bình yên cả đời”

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

MỚI CẬP NHẬT