Chạm cốc – thơ Nguyễn Ngọc Hạnh

Nguyễn Ngọc Hạnh

Chạm cốc

Tôi xin cạn chén rượu này/ Rót vào đâu cũng trắng tay hết rồi. (Tranh: Đinh Trường Chinh)

Rót đêm vào cốc rượu này
Biết đâu trời đất cũng say như mình
Say từ tự ngã vô minh
Từ trong lục dục thất tình đa đoan

Rót tôi vào chén rượu tràn
Xin nâng ly với hàm oan đời này
Mê lầm một kiếp ai hay
Rót vào đêm chuốc lấy ngày chẳng yên

Rót tôi vào chén rượu thiền
Mong giũ sạch mọi ưu phiền thế gian
Cạn đời hệ luỵ đa mang
Cạn tôi trong chén đạo tràng vô ưu

Một mình say với mình thôi
Xác thân vô ngã có rồi lại không
Treo đời giữa chốn mông lung
Có gì đâu cõi vô thường mây bay

Tôi xin cạn chén rượu này
Rót vào đâu cũng trắng tay hết rồi
Thôi thà chạm cốc mình tôi
Biết đâu cạn chén hạ hồi tri âm…

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


MỚI CẬP NHẬT