Chiều – thơ Lê Văn Trung

Lê Văn Trung

Chiều

Nơi tôi đứng đợi em về, thăm thẳm, một mùa Thu. (Hình: Triết Trần)

Có một buổi chiều không thể chiều hơn
Chiều thăm thẳm, chiều mênh mang, vô tận
Nắng không tắt, nắng treo hồn lên viền mây xám
Mây lặng thầm, mây không nhuộm hoàng hôn

Có một buổi chiều không thể chiều hơn
Chiều xao xác nỗi đợi chờ vô vọng
Chiều nhuộm tím cơn gió vàng tháng tám
Ôi chiều rơi, chiều rơi mãi, không cùng

Có một buổi chiều không thể chiều hơn
Tôi ngồi đợi hoàng hôn nghe chiều rơi rất chậm
Nghe chiều rụng hồn tôi chiều lá rụng
Nghe lòng xưa còn thắm mộng chiều xưa

Em – gió hoàng hôn, thổi nhẹ vào thơ
Hương theo gió ủ hồn thu dìu dịu
Em – gió hoàng hôn, bay tóc chiều vời vợi
Thổi về đâu mà chiều tôi mãi mênh mang

Có nỗi buồn không thể buồn hơn
Ai quay ngược thời gian cho chiều rơi quá chậm
Cho tôi về lại một chiều thu mịt mù dĩ vãng
Nơi tôi đứng đợi em về, thăm thẳm, một mùa Thu.

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

MỚI CẬP NHẬT