Như Phùng
Cho nỗi buồn rụng theo mùa

Ta nhắm mắt bước đời bao lạ lẫm
Nghe tháng ngày đon đả quảy mùa đi
Mưa buồn rót nỗi niềm trên phiến lá
Nắng quên về cho nỗi nhớ lâm ly.
Ta nhắm mắt ngồi nghe chiều rơi xuống
Vòm trời đan thật thấp… với tay xa
Em có lẽ nơi nào quên ngày cũ
Để màu mây vỡ ướt lạnh ta bà.
Ta nhắm mắt nghe gió về than thở
Ký ức còn đau đáu chuyện xa xưa
Này một chút nhu mì xin giữ lại…
Nỗi buồn ơi! mi cứ rụng theo mùa
Ta nhắm mắt mặc những gì được mất
Đời vui buồn chi mấy… một cung mơ
Hạt sương rớt xuống đời mong manh lắm
Ta còn nhau trong vạn nỗi mong chờ?
LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683

