Chờ – thơ Anh Nguyên

Anh Nguyên

Chờ

Em đứng đây hàng ngày… hằng mong đợi./ Có khi nào em hóa đá không anh? (Tranh: Đinh Trường Chinh)

Em dõi mắt đứng trông chờ phương ấy,
Nơi xa xăm ở tận tít chân trời.
Con tàu đó mang anh đi từ dạo ấy,
Đã không lần trở lại với thời gian.

Em đứng đây hàng ngày… hằng mong đợi.
Có khi nào em hóa đá không anh?
Nước mắt rơi cho thêm đầy biển mặn,
Có khi nào anh chợt nhớ đến em.

Mây nước còn gặp nhau ở chân trời.
Còn em thì vẫn hoàn toàn vô vọng!
Nghe sóng vỗ rì rào vào ghềnh đá,
Vẫn kiên trì như thế đã bao năm.
Vẫn thở than như thế tự bao giờ,
Hay tiếng nhạc du dương từ lòng biển?

Cứ như thế không bao giờ ngưng nghỉ,
Còn tình mình có bền bỉ vậy không?
Nhìn bọt biển tan dần trên bãi cát,
Hay tình mình cũng tan vỡ từ đây?!!!

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

MỚI CẬP NHẬT