Đặng Quang Tâm
Nơi tôi sống

Nơi tôi sống mặt trời không thèm mọc
Ngày cụt chân cũng chẳng lết qua
Trong bóng tối nhiều người bật khóc
Tiếng kêu than nghe quá xót xa
Tôi đã lớn lên từ nơi đó
Nên cả đời chỉ biết có màu đen
Làm sao hiểu máu người ta màu đỏ
Khi con tim đầy những vết chấm đen
Nơi tôi sống quá nhiều người giả dối
Lừa gạt nhau nhưng vẫn bảo giúp nhau
Khi sự thật là những gì tội lỗi
Tìm đâu ra được hai chữ đồng bào
Tôi đã sống như người câm và điếc
Yêu màu đen như máu đỏ con tim
Tưởng chân lý là cái gì có thiệt
Chẳng ai tin vẫn mãi miết đi tìm
Nơi tôi sống đồng tiền mua tất cả
Kẻ giàu sang người đói rách tả tơi
Chuyện nhân nghĩa ở đời là chuyện lạ
Đỏ hay đen đâu có phải ý Trời
1/1/2021
LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ.
Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.

