Đêm về ngồi một mình – thơ Le Thanh Truong

Le Thanh Truong

Đêm về ngồi một mình

Nghe mình rã thành đất đai thành gió thành nước. (Tranh: Đinh Trường Chinh)

đêm về ngồi một mình
nhà cửa ngổn ngang không dọn
nghe gió hút ngoài đường
và xương mỏi trong thân

mình đã đi đâu những ngày này
rồi mình đi đâu ngày mai
thâm thiết một mái nhà một gia đình
bữa cơm và tiếng cười vợ con

phù phiếm lạ

tự giết mình từng mao mạch
nguyền rủa dòng máu
xin tạ tội với cha ông
mình chảy chảy chảy
mặt đường loáng ánh đèn
phố
phù phiếm

thở dài một hơi dài bằng một đời dài quá dài
nghe mình rã thành đất đai thành gió thành nước
mà ngọn lửa
lạc mãi đâu đâu
ôi chao tứ đại khuyết

chao chác tật nguyền
ý nghĩ đi cà nhắc
nheo con mắt rớt kính thị lực 1/10
nhìn không quá nổi đêm nay

ngoài trời mưa vì mùa đã tới
mình hoang
vì không biết nữa
những ngày đời
những ngày đời
cỏ mọc
lêu bêu…

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

MỚI CẬP NHẬT