Đôi bờ lau trắng – thơ Nguyễn An Bình

Nguyễn An Bình

Đôi bờ lau trắng

Giữ giùm con tuổi thơ ngây/ Đôi bờ lau trắng dáng gầy mẹ tôi. (Hình: Đa Mi)

Cau xanh sánh với trầu vàng
Mẹ tôi mưa nắng đôi đàng đa đoan
Tình đất tình người cưu mang
Chợ quê quằn gánh kiếp tằm long đong.

Thân cò qua những Thu Đông
Sông dài biển rộng đục trong suối nguồn
Đắng cay giấu mãi bên lòng
Đâu hay năm tháng đã còng vết đau.

Ngọn đèn bấc lụn dầu hao
Câu ca dao cũ đã chao nghiêng lòng
Nhớ từng nhịp võng ru con
À ơi câu hát mỏi mòn sạn chai.

Nhọc nhắn đội cả sương mai
Nắng mưa lấy hết tháng ngày hồn nhiên
Còn trong ánh mắt dịu hiền
Mẹ mang theo cả muộn phiền trăm năm.

Con thèm lót lá mẹ nằm
Ấm êm trôi hết thăng trầm qua đây
Giữ giùm con tuổi thơ ngây
Đôi bờ lau trắng dáng gầy mẹ tôi.

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

MỚI CẬP NHẬT