Dừng bước phiêu linh… nhớ mẹ hiền – thơ Trần Dzạ Lữ

Trần Dzạ Lữ

Dừng bước phiêu linh… nhớ mẹ hiền

Ngực trái bông hồng kia trắng nụ/ Từ tuổi mười ba đã ngậm ngùi… (Hình: Nguyễn Linh Quang)

Dừng bước bên sông, chiều cháy chậm
Phiêu linh hề! Đất Trích sương mai
Con chim còn biết kêu nguồn cội
Huống hồ ta máu đỏ tim người?

Phong trần không khóc mẹ hiền ơi
Mà xé lòng ra nhớ một trời…
Ngực trái bông hồng kia trắng nụ
Từ tuổi mười ba đã ngậm ngùi…

Cô hồn tháng bảy cõng chơi vơi
Sống biệt phương xa, chết nửa vời
ôm đàn hát hỏng… tình rưng rét
Để tiếc non tơ lá thiếu thời

Chí lụn, gươm cùn,gương chẳng soi
Tóc râu cổ quái, mộng tan rồi
Giờ chỉ khát khao lời của mẹ
Ngọt lành như thuở mới nằm nôi…

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

MỚI CẬP NHẬT