Em, mấy ngàn năm, quên sống đủ lòng – thơ Linh Lu

Linh Lu

Em, mấy ngàn năm, quên sống đủ lòng

Em lần trong gió, mưa, năm ngón/ Ước hẹn nghê thường hóa tóc sương… (Tranh: Mai Thứ)

Có mấy lần đâu, em sống đủ lòng
Mây rơi gió cuốn, mấy giòng sông
Em ngồi ghế cũ trông, trời rộng
Gấu áo chia đôi, dép lạc thời
Chỉ một đời đây, em biết không
Son hồng năm ngón bấm, chờ trông
Phong sương phai bạc ai, mờ bóng
Em đã môi cười, mắt lặng câm
Em vẫn còn đây, mộng giấc thực trong
Ai đem hư ảo thấm, tẩm lòng
Em lần trong gió, mưa, năm ngón
Ước hẹn nghê thường hóa tóc sương…

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

MỚI CẬP NHẬT