Giới thiệu thơ Mai Khắc Hải

Mai Khắc Hải

Tuổi thơ tìm lại

Ai giúp tôi tìm lại tuổi thơ
Thì tôi sung sướng đến vô bờ
Thì tôi hạnh phúc vô cùng tận
Vì đã mừng vui đạt ước mơ

Làm sao tôi quên được
Một đêm trăng sáng trong vườn
Mẹ tôi nắm tay tôi thật dịu dàng
Gió chiều nhè nhẹ vuốt mơn man
Mẹ dắt tôi đi từng bước đi từng bước
Tôi cười sung sướng hát ca vang
Bỗng tôi chúi ngã vào hông mẹ
“Con không đi nữa không đi nữa.”
Tôi òa khóc
“Hãy ngước nhìn lên
Con yêu của mẹ
Nhìn trăng thật trên trời
Trăng không nằm trong chậu”
“Ô mẹ hái trăng xuống cho con, cho con.’
“Không được đâu con yêu tội nghiệp
Trăng ở trên cao
Trăng là của ông Trời.”
Tôi bật khóc

Trăng ơi, trăng không là của tôi
Trăng là của muôn người
Tôi đã vuột mất tuổi thơ
Cũng như tôi đã mất chính tôi
Vào mảnh trăng vỡ vụn
Trong chậu nước vô tình đêm đó

Ôi! Tuổi thơ là một giấc mơ
Giấc mơ khoảnh khắc để phai mờ
Chìm trong thực tại mênh mông quá
Thực tại làm sao có ước mơ?

 

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ.
Xin gửi về địa chỉ email: [email protected] hoặc “Vườn Thơ Người Việt,” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.


 

MỚI CẬP NHẬT