Giọt sầu không đáy – thơ Nhất Phương

Nhất Phương

Giọt sầu không đáy

mặc cho sông núi âm thầm khóc/ mất cả giang sơn, đất mẹ rồi. (Hình: Thận Nhiên)

Có chốn nào Xuân hơn nước tôi?
sáng trưa chiều tối một màu thôi
sắc trong như giọt sầu không đáy
màu của màn sương phủ mặt trời.

Có chốn nào vui hơn nước tôi?
bé thơ ngồi ngắm tuổi thơ rơi
tô son ướp phấn mua cơm áo
trộm dấu thương đau, dịu dáng ngồi.

Có chốn nào khôn hơn nước tôi?
dân phơi áo rách, gò lưng bơi
trôi theo giông tố, theo duyên số
ủ suối lệ khô, thắm điệu cười.

Có chốn nào tươi hơn nước tôi?
ngấp nghé tuổi trăm, tưởng mấy mươi?
“chàng” thăm quê cũ, ngôi hoàng tử
bừng giấc mộng du, uổng kiếp người.

Có chốn nào sang hơn nước tôi?
tiền chia từng bó giữa đêm vui
mặc cho sông núi âm thầm khóc
mất cả giang sơn, đất mẹ rồi.

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

MỚI CẬP NHẬT