Gọi biển – thơ Nhất Phương

Nhất Phương

Gọi biển

Quen rồi, hai tiếng tạ từ/ Biển ơi, ta hiểu, tình như dã tràng. (Hình: Thận Nhiên)

Sương rơi đẫm ướt giọt đêm
long lanh đợi bóng dáng mềm ban mai
Mưa từ quá khứ mưa bay
lướt trên ngọn sóng, chia hai nhánh sầu
Trùng dương, màu biển thẳm sâu
dang tay ôm mối bạc đầu nhớ mong
Sau lưng, cõi tạm xuôi dòng
tương lai, cõi mới, hư không tháng ngày
Biệt ly, thời khắc chợt bay
tím lòng ly biệt, thoát thai nhiệm mầu
Ta về, mà biết về đâu?
chung lời gọi biển, cúi đầu tương tư

Quen rồi, hai tiếng tạ từ
Biển ơi, ta hiểu, tình như dã tràng.

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

MỚI CẬP NHẬT