Gởi phương nớ – thơ Phạm Văn Duyệt 

Phạm Văn Duyệt 

Gởi phương nớ

Phương nớ của anh chiều nay ôi đẹp quá. (Tranh: Đinh Trường Chinh)

Phương nớ của anh bây giờ chắc đã ngủ
Ôi nửa đêm rồi mà nhớ phương nớ ghê
Đọc lại tờ thư lòng anh rất vui thú
Ước mơ sao cho mình mãi cận kề

Phương nớ của anh đêm này nằm có mớ
Có gọi tên anh khi hồn nhớ quá nhiều
Phương nớ có buồn và có hề than thở
Khi ngủ một mình phương nớ phải cô liêu?

Phương nớ của anh chiều nay ôi đẹp quá
Yêu lắm rồi, phương nớ có biết hay không
Nhìn phương nớ gió làm làn tóc bay xỏa
Anh đắm hồn, gần bên anh cứ muốn hôn!

Phương nớ im lặng nhìn khung trời màu xám
Rồi phương nớ cười e ấp che nón đi
Anh bước theo lần đầu tiên anh mới dám
Song hành bên em mà chẳng ái ngại gì

Phương nớ hỏi anh bao giờ ta chia ly
Sợ phương nớ buồn nên anh chẳng nói chi
Vừa trông phương nớ cầm khăn lau dòng lệ
Lòng anh bùi ngùi, bịn rịn chẳng muốn đi

Xin phương nớ hãy thôi buồn, thôi xót xa
Anh đi rồi anh sẽ trở lại quê nhà
Phương nớ hãy vì anh giữ lòng băng giá
Ngày đợi anh về xin phương nớ nết na

Phương nớ của anh bây giờ chắc đã ngủ
Có mơ gì không phương nớ dấu yêu ơi!
Anh ở phương này vẫn chưa hề buồn ngủ
Nhớ rất nhiều tóc của phương nớ buông lơi

Anh gởi phương nớ lời ngọt ngào âu yếm
Mai này gặp nhau hứa chìu chuộng cho nhau
Hình của phương nớ bây giờ đang xâm chiếm
Hồn của anh, kẻ yêu phương nớ chân thành.

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

 

MỚI CẬP NHẬT