Hoa quỳ Đà Lạt – Thơ Thương Hoàng

Thương Hoàng

Hoa quỳ Đà Lạt 

Nhớ hoa quỳ vàng cười trong nắng/ Đón bước chân em cành hoa đưa. (Hình: Thanh Niên)

Em ơi có còn nhớ trường xưa
Nhớ thị trấn nhỏ, người lưa thưa
Nhớ hoa quỳ vàng cười trong nắng
Đón bước chân em cành hoa đưa

Sáng xưa cắp sách bước đến trường
Hoa quỳ say ngủ trong mù sương
Thương em ướt lạnh trong sương trắng
Đến lớp lòng anh mãi vấn vương

Tan trường, hoa quỳ nở vàng lối
Hai đứa vô tình bước sánh đôi
Đường về sao quá ngắn em ơi
Ngập ngừng… muốn nói… rồi lại thôi…

Mùa hoa quỳ cũng là xa nhau
Em bước duyên dáng ngẩng cao đầu
Dáng em xa dần trên lối nhỏ
Ôi hoa quỳ vàng! Ôi lòng đau!

Hoa quỳ vẫn còn đó em ơi
Riêng em giờ đây xa vời vợi
Trường nay vàng hoa hay ánh nắng
Chứng kiến kỷ niệm của một thời

Hơn bốn mươi năm tình còn đầy
Đơn phương tình đầu mãi còn say
Trách mình sao chẳng quên quá khứ
Nhưng tình đâu dễ tan như mây

Hoa quỳ quê mình vẫn đua nở
Như anh mãi mãi nhớ ngày thơ
Hôm nao đâu phải lần gặp cuối
Vì em nhiều lần về trong mơ

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

MỚI CẬP NHẬT