Khi trước mặt chúng ta không còn ai nữa – thơ Nguyễn Đăng Khoa

Nguyễn Đăng Khoa

Khi trước mặt chúng ta không còn ai nữa

Tôi chút nữa thì ngã/ Từ một khóm mây xanh. (Tranh: Lê Bá Đảng)

Nếu trước mặt chúng ta
Không còn ai nữa cả
Rất có thể chúng ta
Bị bỏ lại rất xa
Nhưng cũng rất có thể
Chúng ta đang rất nhanh
Không ai theo kịp cả

(Những điều tôi vừa viết
Chỉ là tự lừa mình)

Trước mặt tôi đông đảo
Cái chết của bông mai
(Mùa xuân đâu mà cứu)
Cái chết của mối duyên
(Hai người kia làm chứng)
Cái chết của bình yên
(Hạt bụi kêu gào mãi)
Cái chết lần thứ hai
(Hạt mưa tông xe tải)
Sự thật đang chết dần
(Bạn cũng đang làm chứng
Người ta không ngừng nói
Không ngừng giả vờ nghe)

Tôi vẫn chạy rất nhanh
Những điều tôi vừa viết
Suýt nữa làm tôi buồn

Tôi chút nữa thì ngã
Từ một khóm mây xanh.

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

MỚI CẬP NHẬT