Màu mây dĩ vãng – thơ Nhất Phương

Nhất Phương

Màu mây dĩ vãng

Áo nhuộm nắng sân trường, hơi Phượng thở quanh tai. (Hình: Đa Mi)

Giữa mênh mong hiện tại, thấm đẫm màu quá khứ
Dong dỏng cao dáng dừa, bé mới chớm mười hai
Áo nhuộm nắng sân trường, hơi Phượng thở quanh tai
Mây ấp ủ đôi vai, tóc mai vờn gió nhẹ.

Hoa sứ thoảng hương bay, mầm tim non chợt hé
“Chú lính” cười liếc khẽ, thư viện, sách cầm tay
Bước cao thấp như say, đôi guốc mộc vướng quai
Mưa phùn chân lấm đất, vấp ngã cuối đường dài.

Tuổi mười ba dễ khóc, giọt nước mắt học trò
Bắt đền ai mới được? Chú lính dày nỗi lo
Nín đi nhe cô bé, tui chịu đền… rủi ro (!)
Số nhà chia nhau giữ, che dấu chân hẹn hò.

Mắt phủ mờ sương biển, đêm mười sáu trăng cười
Ba lần hoa phượng nở, tím lòng mong nhớ người
Cánh thư vàng bướm lượn, len vào cõi mù khơi
Tình hậu phương gửi lính, muôn kiếp mãi còn tươi.

Hạ thắm, đời rực đỏ. Mười tám, mắt nai buồn
Thơ gieo vần lạc vận, bằng trắc trở nhớ thương
Năm nàng hai mươi tuổi, tin nóng từ chiến trường
Nét chữ hồng cánh phượng, đưa lính về quê hương.

Phong thư cuối cùng ấy, ôm ấp tấm thẻ bài…
gói thêm hình bóng cũ, “bé mới chớm mười hai”
Viên đạn cài rất khéo, guốc mộc không còn quai
Bao nhiêu chùm phượng khép, ngần ấy tiếng thở dài!

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

MỚI CẬP NHẬT