Mẹ ơi! Mẹ ơi! Mẹ ơi! – Thơ Trần-Công Anh-Dũng

Mẹ ơi! Mẹ ơi! Mẹ ơi!

Trần-Công Anh-Dũng

Con có phước được làm con của Mẹ! (Tranh: Mai Thứ)

(Thân mến chia xẻ với những người con cùng cảnh ngộ, California 2004)

Anh bạn làm chung chỗ với con,
vừa nghỉ phép về quê nhà thăm mẹ.
Anh mới trở qua, rộn ràng vui vẻ:
“Bả thấy tui về, vừa khỏe vừa vui
Tui nhứt định để dành
Những ngày phép của tui,
Mỗi năm về quê thăm bà già mươi bữa.
Chỉ nghĩ nỗi mẹ già tựa cửa,
dẫu xa xôi cũng ráng lặn lội về.”

Cô nhỏ cùng ca chớp chớp đôi mi.
Mắt rưng rưng long lanh đôi ngấn lệ.
“Mẹ của anh dẫu chân trời góc bể;
anh lặn lội về, anh vẫn được thăm.
Mẹ của em…,” cô oà khóc tủi thân
“Mẹ của em đã xa em vĩnh viễn!
Mẹ không xa bằng núi rừng sông biển.
Mười mấy năm rồi, em là đứa mồ côi!
Đường xa anh đi mãi cũng tới nơi.
Ngày đã qua, em không sao kéo lại!”

Anh bạn nhìn cô, tần ngần… ái ngại.
Anh vô tình… làm cô bé tủi thân.
Quay sang nhìn con như muốn phân trần.
Con nghe thấy… mình góp lời an ủi,
cho cô nhỏ nguôi cơn buồn tủi.
rồi trót buổi chiều,
ngơ ngẩn,
một mình con!

Một mình con,
Ngơ ngẩn,
một mình con!
Sao lại đến nông nỗi này, Mẹ nhỉ?
Mẹ đâu xa con vì núi rừng sông bể,
Mẹ vẫn còn đây nào cách biệt thời gian!

Mẹ bên con mà,
Vâng, Mẹ vẫn bên con.
Vẫn đằm thắm đôi mắt hiền từ mẫu
Nhưng buồn ơi!
ẩn khuất đàng sau nét cười đôn hậu,
một trận chiến lặng thầm,
gặm nhấm, không tên.
Trận chiến mõi mòn của nhớ và quên.
Chuyện xưa việc nay, chập chờn ẩn hiện
Mẹ lâm chiến một mình
Không thể nào tiếp viện!
Bóng tối lẫn, quên vây bủa, ngập tràn.
Cho đến một ngày…
mẹ không nhận ra con!
Mẹ hỏi con là ai, từ đâu tới
Tâm thức mẹ chập chờn sáng tối
Làm cuộc độc hành… bối rối,… hoang mang.
Mẹ lênh đênh như chiếc lá vàng
Trôi trong mê cung trăm ngàn lối rẽ
như chiếc phi thuyền trong hành trình đơn lẻ
Có gởi về lời giã biệt vô thanh?
… hay Mẹ ung dung trên lối độc hành
Buông bỏ hết những mất còn trần thế?
Có tiếng gọi nào nhiệm mầu bằng tiếng Mẹ.
May chăng là lời niệm Phật Quan Âm?
Bồ Tát siêu phàm mấy khi hiện kim thân
Bồ Tát nhiệm mầu, của con là Mẹ!.
Con có phước được làm con của Mẹ!
Mẹ kém may phải làm mẹ của con.
Ơn mẹ dạy, nuôi bằng núi bằng non
Con báo đáp chỉ bọt bèo lá cỏ!!!

(viết thêm khi Mẹ mất)
Ngày Mẹ khép mi, ngàn thu giấc ngủ.
Khăn trắng trên đầu, con đã mồ côi!…
… phủ phục khóc bên đây cầu sinh tử
Tiễn Mẹ về trời, Mẹ ơi! Mẹ ơi!!! MẸ ƠI!!!

(California 1/2014)

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

MỚI CẬP NHẬT