Mẹ tôi – thơ Sỹ Liêm

Sỹ Liêm

Mẹ tôi

Chỉ mong mẹ sống bình yên/ Với tôi đã đủ, muộn phiền cũng bay! (Tranh: Bé Ký)

Mẹ tôi không phải mẹ già
Mẹ tôi bé dại trong nhà của tôi
Mỗi sáng mẹ đòi ăn xôi
Không mua mẹ khóc ỉ ôi cả ngày

Nhìn tôi cứ hỏi: mày ai?
Sao mày có cái chân mày giống tao
Tôi nghe, bật khóc nghẹn ngào
Thì ra mẹ đã tuổi cao lẫn, mòn

Công người lội suối trèo non
Nuôi tôi con gái, tuổi son chẳng cần
Đôi vai gánh hết tảo tần
Quằn theo nhan sắc hương lần lữa phai

Bây giờ mẹ đã tám hai
Nhìn chim cứ bảo: tao bay! Rồi cười
Chỉ tay về phía mặt trời
Kêu tôi lên đó… dạo chơi… dỗi hờn
Tôi bực mình… cũng nổi cơn
Quát mẹ một tiếng… buồn hơn mấy tuần

Tôi còn nhớ có một lần
Mẹ kêu tôi lại nói gần lỗ tai:
Ê mày! tao nhớ hôm nay
Là ngày sinh nhật của hai đứa mình!
Ánh mắt mẹ sáng lung linh
Như hai ngọn nến mang hình trái tim
Hai người mẹ bước vào đêm
Một ngơ ngẩn nhớ, một kềm nỗi đau
Mẹ tôi quên hết ngày nào
Riêng tôi nhớ hết công lao mẫu từ

Mẹ tôi già cả nên hư
Trở thành con trẻ làm nư… Tôi chiều
Dù mẹ khó tánh bao nhiêu
Tôi đây cũng chịu làm liều thuốc tiên
Chỉ mong mẹ sống bình yên
Với tôi đã đủ, muộn phiền cũng bay

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

MỚI CẬP NHẬT