Mơ chiều – thơ đpthơ

đpthơ

chiều

Đem chuyện ngày xưa ra bàn cãi/ Bên ly cà phê ngậm ngùi đau. (Tranh: Đinh Trường Chinh)

Mấy chục năm rồi vẫn chưa quên
Bạn bè tụ tập uống cà phê
Đem chuyện ngày xưa ra bàn cãi
Bên ly cà phê ngậm ngùi đau

Chuyện của nhà riêng thì nho nhỏ
Chuyện của nhà chung mới đáng buồn
Ước gì ngày ấy không như vậy
Bây giờ không có cảnh phân ly

Mấy chục năm rồi lòng vẫn vậy
Trong lòng vẫn biết khó vô cùng
Nếu nghĩ hết rồi còn chi nữa
Thì căn nhà chung chẳng còn đâu

Tuổi bây giờ ở trên đỉnh dốc
Chỉ còn đi xuống chẳng đi lên
Phải biết mình sai khi nhìn lại
Để còn mơ mộng ước với mong

Ước với mong dù ở trên đỉnh dốc
Đứng gọi đám trẻ cố gắng thêm
Giữ lại tinh thần yêu nước cũ
Đang bị giam tù ở nhà chung
Và bị lung lay bởi đám người
Bạn trẻ ơi, đừng sợ, cố gắng thêm

Ngồi uống cà phê mơ ước nhé
Đừng nghĩ mơ chiều vắng lạnh tanh
Vẫn còn có người yêu nước cũ
Còn nhớ mơ xưa ngày xưa thích
Có ngày họp lại làm chuyện to

Có ngày họp lại làm chuyện to
Sửa lại nhà chung ngày ấy hồi xưa
Bạn trẻ ơi sẽ có ngày họp lại
Bạn về góp công sửa lại nhà

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

MỚI CẬP NHẬT