Nguyễn Mạnh Trinh là tên thật, ông sinh năm 1949 tại Hà Nội, lớn lên ở miền Nam. Năm 1969, ông tình nguyện gia nhập quân đội Việt Nam Cộng Hòa, phục vụ tại Không Đoàn 60 Bảo Trì Tiếp Liệu thuộc Sư Đoàn 6 Không Quân Pleiku, từ khi thành lập đơn vị này vào những năm 1971 cho đến ngày tàn cuộc chiến.
Sau biến cố 1975, ông tị nạn tại Hoa Kỳ và bắt đầu dấn thân vào những sinh hoạt văn học nghệ thuật tại tiểu bang California. Ngoài viết văn và làm thơ, ông thường viết những nhận định văn học liên quan đến tác phẩm của những tác giả nổi danh như Xuân Vũ, Trần Văn Minh, Dương Hùng Cường, Cung Trầm Tưởng, Nguyên Sa, Vũ Hữu Định, Quang Dũng, Phạm Đình Chương, Phạm Công Thiện, Tô Thùy Yên, Kim Tuấn, Du Tử Lê… Những bài viết của ông xuất hiện trên hầu hết các tạp chí văn học tại hải ngoại.

Ông chủ trương tủ sách tác giả tác phẩm Đời và là thành viên trong nhóm chủ trương Hợp Lưu – Hoa Kỳ. Nguyễn Mạnh Trinh cùng với Nhã Lan chủ trương chương trình “Tản Mạn Văn Học” trên đài phát thanh Little Saigon mỗi sáng Thứ Bảy, được đông đảo người Việt tại California theo dõi.
Nhà thơ Nguyễn Mạnh Trinh qua đời ngày 24 Tháng Tám, 2021, tại Orange County, California.
Tác phẩm đã xuất bản:
- Thơ Nguyễn Mạnh Trinh (Người Việt, 1985)
- Tập truyện Hai Mươi Ba Người Viết Sau 1975 (biên tập cùng Trịnh Y Thư, Văn Nghệ Hoa Kỳ, 1989)
- Rì Rào Sóng Vỗ (tập truyện ngắn)
- Tạp Ghi Văn Nghệ

Niệm khúc súng gươm
Nốc cạn cho say đời biệt xứ
Mềm môi chưa sạch nỗi rêu rong
Máu lửa trôi dài cơn mộng dữ
Mịt mờ nhân ảnh bạc lòng không
Đếm tuổi nhọc nhằn thêm tóc bạc
Đếm tiền chưa đủ một cuộc say
Lỡ đường đau tủi vài câu hát
Én lạc ghềnh khơi mây trắng bay
Ở đâu, tuổi trẻ dường thấp thoáng
Bom đạn rền vang vẫn ngất cười
Tiễn nhau sông nước còn vô hạn
Xuôi ngược bềnh bồng chuyện diễu chơi
Buổi tối dừng quân trời mưa lũ
Gặp nhau men rượu cứ lưng lưng
Tâm sự nói hoài sao chẳng đủ
Lấp trống chia xa thuở bão bùng
Thây kệ, đến đi ngày vô định
Buồn tênh anh dũng với anh hùng
Cát bụi ố hoen màu áo lính
Mồ hôi pha máu chợt rưng rưng
Ngoài kia thắp đuốc ngọn hỏa châu
Trò chơi phiền muộn của đêm thâu
Có tiếng gió gào trong sương quạnh
Tưởng hàng mộ chí giữa ngàn lau
Uống nữa, đỏ lòm đôi mắt đục
Vài gân máu nổi chuyện xé trời
Lửa đạn có ai làm di chúc
Thành đom đóm lượn nẻo mù khơi
Miệng vẫn mỉm cười, sao muốn khóc
Thấy lòng chùng xuống tiếng đàn rung
Thơ cổ ngâm nga trầm giọng đọc
Ta dẫn ta đi trốn lạnh lùng.
LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.

