Một bài thơ cũ: Nhà văn Phùng Nguyễn

PhungNguyen: Nhà văn Phùng Nguyễn. (Hình: Sáng Tạo)

Nhà văn Phùng Nguyễn, tên thật Nguyễn Đức Phùng, sinh năm 1950 tại Quảng Nam, là anh cả trong một gia đình đông anh em. Học xong tiểu học trong một làng quê, năm 1961, cậu học sinh Nguyễn Đức Phùng thi đậu vào lớp Đệ Thất trường Trung Học Trần Quý Cáp, Hội An. Ba năm sau đó Phùng theo gia đình vào Sài Gòn, 1964.

Có một giai đoạn rất quan trọng mà Phùng Nguyễn đã không ghi trong phần tiểu sử của mình, đó là Phùng đi lính năm 1968, lúc ấy mới 18 tuổi và là một thương phế binh giải ngũ trước 1975. Theo người viết, những năm tháng mặc áo lính tuy ngắn nhưng đã có ảnh hưởng sâu đậm tới bước hình thành phong cách của cả văn nghiệp Phùng Nguyễn về sau này.
Phùng Nguyễn qua đời sáng ngày Thứ Ba, 17 Tháng Mười Một, 2015, tại Adventist Hospital, Takoma Park, tiểu bang Maryland, Hoa Kỳ.

Mặt trời bé con

(Cho Nguyên, Thúy & An Thuyên)
Có rất nhiều điều tôi chưa hề biết
Như làm sao giữ hạnh phúc trong tay
Nhưng có một lần đã từng yêu quá
Sản phụ xanh xao vòng bụng căng đầy

Vú em thâm quầng ươm mầm sữa ngọt
Giọt trắng thơm tho chờ mớm thương yêu
Mắt sâu như đêm dài thêm nỗi đợi
Nước tràn bờ cao vỡ bọc cưng chiều

Bệnh viện nửa khuya drap xanh đèn sáng
Em nằm cô đơn vượt biển một mình
Những ngón tay run bíu tôi rất chặt
Cơn đau huy hoàng mở cuộc tử sinh

Em cửa yêu thương một lần mở rộng
Từ đó mọc lên mặt trời bé con
Và tiếng u ơ làm nên câu hát
Và mắt ngây thơ xanh lại hao mòn

Có rất nhiều điều tôi chưa hề biết
Như làm bài thơ âm vận rất tròn
Chỉ biết có lần đã từng yêu quá
Em bụng căng, và mặt trời bé con

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

MỚI CẬP NHẬT