Một buổi sáng – Huỳnh Liễu Ngạn

Huỳnh Liễu Ngạn

Một buổi sáng

em vòng tay lấp lánh/ để mây trắng xây thành. (Tranh: Đinh Trường Chinh)

thấy em đi trên đường
một buổi sáng mờ sương
em đi đâu mà vội
mà rộn ràng tơ vương

trời chớm đông giá lạnh
nón em che nghiêng vành
tay cầm tay giữ chặt
gió lùa hàng tre xanh

hàng tre như uốn quanh
lượn lờ thật mong manh
hàng tre như xuống thấp
đụng vai em chòng chành

mùa đông trời vắng tanh
rét mướt ở đầu cành
em trôi theo làn gió
làm rạp cả đồi tranh

làm rạp cả đời anh
mà ngày tóc còn xanh
em vòng tay lấp lánh
để mây trắng xây thành

gió chiều thật lanh chanh
làm rớt giọt trăng thanh
em đi nhanh không thấy
anh nhặt lại để dành

để dành đã mười năm
vầng trăng đã úa rằm
không còn gặp nhau nữa
dù hẹn hò trăm năm.

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

 

MỚI CẬP NHẬT