Một hôm tôi là lá – thơ Phùng Hiếu

Phùng Hiếu

Một hôm tôi là lá

Một hôm tôi cười như lá/ Vàng hoe chiếc lá chín thơm. (Hình: Triết Trần)

Một hôm tôi hiền như lá
Mặc gió lắt lư đong đưa
Có cơn mưa chiều xối xả
Trút lên bao nổi muộn phiền

Tự dưng tôi hóa thành lá
Xanh lơ cho đến cuối Thu
Mùa Đông từ đâu rủ đến
Mầm non thúc tôi lìa cành

Một hôm tôi cười như lá
Vàng hoe chiếc lá chín thơm
Tôi đợi một ngày rụng xuống
Cội cây chẳng có ưu phiền

Một hôm tôi hóa thành lá
Xa cành chẳng chút đớn đau
Tôi hiểu đời đâu xanh mãi
Vàng cho sự sống đâm chồi

Một hôm tôi là chiếc lá
Rơi nghiêng theo bước em đi
Tôi hiểu đời xoay vần vũ
Đời là những cuộc chia ly

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

MỚI CẬP NHẬT