Một mình, một bước… – thơ Np

Np

Một mình, một bước…

Một dải đất, bỗng dưng chìm biển lửa. (Tranh: Lê Bá Đảng)

Một dải đất, bỗng dưng chìm biển lửa
Một ngôi trường ngập ngụa dấu tàn phai
Một không gian nhuộm tím cả tương lai
Một ánh mắt dõi dài theo Cuộc-Chiến…

Một góc phố hoang tàn vì binh biến
Một con người sừng sững ngó trời cao
Một ước mơ giản dị đáng tự hào
Một cuộc sống sáng gam màu Độc-Lập

Một tiếng nói chói chan tình dân tộc
Một bàn tay xoa dịu nỗi đoạn trường
Một trái tim yêu nước thấu thiên đường
Một khối óc, đối phương gườm, Bất-Khuất

Một biên cương cứng hơn đồng hơn sắt
Một tình thương sưởi ấm dấu quân hành
Một sơn hà thấm đẫm máu liệt oanh
Một chiến sĩ bước tung hoành, Quyết-Tử

Một Quảng Trị… Bình Long… hồn quá khứ
Một Ukraine cố thủ nạn luân hồi
Một đoạn đời được mấy thuở người ơi?
Một dáng đứng, rạng ngời gương Tuấn-Kiệt.

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

MỚI CẬP NHẬT