Mượn – thơ Nguyễn Đức Mù Sương

Nguyễn Đức Mù Sương

Mượn

Chắc nàng thương tôi tội nghiệp/ nhìn tôi trìu mến như ngày. (Tranh: Đinh Trường Chinh)

Bây chừ em đang túng thiếu
mượn anh chút ít được không
hình như có gì tan vỡ
trong tôi của buổi tương phùng

Trông thấy bộ dạng lúng túng
em nhoẻn miệng cười tỉnh bơ
ngày xưa anh luôn hào phóng
cho em những cái bất ngờ

Mặt tôi đỏ như cua gạch
lâu nay chí thú làm thơ
rong chơi cái túi sạch bách
có gì đâu cho bơ vơ

Chắc nàng thương tôi tội nghiệp
nhìn tôi trìu mến như ngày
nói anh vẫn là chú bé
ba phần tỉnh bảy phần say

Nàng dắt anh đi nói khẽ
nhà trai sắp tới đây rồi
em chỉ mượn anh chốc lát
được cầm bàn tay anh thôi

Lần này mặt tôi thẹn đỏ
có thêm mắt đổ mồ hôi

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

MỚI CẬP NHẬT