Người ơi nhớ chăng? – thơ Nguyễn Ngọc Phúc

Nguyễn Ngọc Phúc

Người ơi nhớ chăng?

Đêm rủ vầng trăng non/ Im nghe nghê khúc Nguyệt Cầm. (Tranh: Đinh Trường Chinh)

Đêm rủ vầng trăng non
Im nghe nghê khúc Nguyệt Cầm
Sao buồn ngọn lung linh
Buông tay vào vùng tăm tối
Xa xa tiếng đàn cô liêu
Những hạt sương khuya
Nằm im với trời
Lúc trăng thả vầng sao rơi
Phủ trên tóc mây
Khép ngọn mi sầu

Khi mặt trời sa cuối đồi
Để tình em nghiêng ngã
Làm hoàng hôn vỡ tan
Em thầm thì ước
Cho đêm vỗ về dấu yêu
Hãy hôn
Hôn đôi môi buồn
Tình yêu anh chấp cánh bay

Rồi thu sang và đông qua
Sao lặng lẽ
Để cô đơn
Cuộn em trong căn phòng cũ
Từng chiếc
Chiếc lá vàng rơi cuối cùng
Hỡi người
Người có nhớ chăng?
Hứa yêu em
Yêu em mà thôi.

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

MỚI CẬP NHẬT