Nói với Ukraine – thơ Trầm Phương

Trầm Phương

Nói với Ukraine

Hôn con yêu tạm biệt xóm thôn nhà. (Hình minh họa: Sergei Supinsky/AFP via Getty Images)

Giữa mùa Đông giá rét
Mà đất nước nóng như nung
Một nơi thế giới gọi anh hùng
Ukraine chói lòa ánh sáng

Màu cờ vàng xanh hiên ngang trong lửa đạn
Thề không phản bội quê hương
Và hôm nay trên khắp mọi nẻo đường
Họ kề vai sẵn sàng đáp lời sông núi

Từng người dân mang bên mình khẩu súng
Với lời nói sau cùng yêu lắm Ukraine!
Hôn con yêu tạm biệt xóm thôn nhà
Ôm em hỡi! Anh trở ra tiền tuyến

Giữ đất cha ông là một điều hãnh diện
Những chuyến tàu ra trận vẫn rền vang
Bão lửa đã vây quanh trái tim Tổ Quốc ngập tràn
Xương máu đó từng tô thắm màu cờ độc lập

Ngày hai mươi bốn Tháng Hai
Mặt trời vẫn lên trên Kiev
Một ngày năm hai mươi hai
Ngạo nghễ đứng lên viết lịch sử cho mình

Bốn góc địa cầu không còn nín lặng thinh
Stand up Ukraine, có tôi bên cạnh
Đây không hẳn là điều bất hạnh
Bạn ơi! Lương tâm nhân loại đã cất lên

Bạo chúa nào rồi cũng bị xóa tên
Dòng sông Dnieper sẽ cuốn phăng bạo lực
Trong đêm đen pháo quân thù đỏ rực
Đem vết bạo tàn cắm giữa phố thân yêu

Cũng trong đêm vang tiếng đạn lên nòng
Lưỡi lê sáng lạnh xông lên từ địa đạo
Hãy đứng vững Ukraine!
Bạn sẽ có chúng tôi từ phương xa tiếp máu

Xa một đại dương nhưng gần nhau cách nghĩ
Trân quý tự do, đả đảo nước lớn bá quyền
Cuộc chiến này là cuộc chiến thiêng liêng
Thêm bè bạn và không bao giờ đơn độc

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.


 

MỚI CẬP NHẬT