Pháo hồng đã bỏ trời Xuân – thơ Minh Sơn Lê

Minh Sơn Lê

Pháo hồng đã bỏ trời Xuân

Để đêm xuân trắng canh dài nhớ mong. (Hình: Nguyễn Bá Trạc)

Pháo hồng đã bỏ trời xuân
Trống lân nhạt nhẽo ngày xuân vội tàn
Quê hương là dấu chấm than (!)
thơ còn chấm ngổn ngang… thật buồn!

Yêu em chết nửa linh hồn
Nửa đem phơi dưới hoàng hôn bãi đời
ùa xuân chim én rong chơi
Cội mai già… hỏi… đâu rồi nước non!?

Thời gian cát bụi vai sờn
Áo nhăn mấy nếp mà còn đắm say
Mắt môi lỡ nợ nần ai
Để đêm xuân trắng canh dài nhớ mong

Xin ngày đời hết bão giông
Hương xuân níu lại thả rông muộn phiền
o môi mắt lại hồn nhiên
Cho vai hò hẹn về miền du miên

Để cơn mộng khỏi tật nguyền
Yêu nhau cho hết cái duyên muộn màng
Nâng niu như một cành lan
Cho em thấy lại mộng vàng nguyên trinh

Duyên xưa thương lấy ngói đình
Gói ca dao để tỏ tình yêu nhau
Bây giờ duyên của ngày sau
Yêu nhau xin cõng ca dao vào đời

Đình tiền
trăng vẫn đến chơi
Một cành mai
cũng
đem trời vào xuân…

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

MỚI CẬP NHẬT